Chùa Côn Sơn – Di sản Phật giáo nhập thế trong tiến trình phát triển dân tộc Việt Nam
Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc nội dung tóm tắt bài viết “Chùa Côn Sơn – Di sản Phật giáo nhập thế trong tiến trình phát triển dân tộc Việt Nam” của ThS. Trần Thị Thu Hà (Viện Nghiên cứu Văn hóa).
Chùa Côn Sơn
Nguồn: Ban Quản
lý di tích Côn Sơn - Kiếp Bạc
Phật giáo nhập thế là một phương diện quan trọng để nhận
diện đặc trưng của không gian văn hóa tâm linh, bao gồm các cơ sở thờ tự, trung
tâm Phật giáo và những không gian gắn với đời sống tu hành, thực hành tín ngưỡng
và sinh hoạt cộng đồng. Trong lịch sử Phật giáo Việt Nam, đời sống tu hành
không hoàn toàn tách biệt với đời sống xã hội mà gắn với hoạt động giáo hóa, định
hướng đạo đức và một số hoạt động thế tục. Đặc điểm này được thể hiện rõ trong
tư tưởng Trúc Lâm, tiêu biểu qua quan niệm “Cư trần lạc đạo”, trong đó sự giác
ngộ không được đặt đối lập với đời sống thế tục mà có thể được thực hành ngay
trong các quan hệ và hoạt động xã hội. Theo cách tiếp cận này, giá trị của Phật
giáo không chỉ được xác định ở phương diện tu dưỡng và giải thoát cá nhân mà
còn ở khả năng định hướng hành vi, củng cố ý thức cộng đồng và trách nhiệm đối
với đất nước., Vì vậy, chùa Côn Sơn có thể được xem là một không gian trong đó
các giá trị Phật giáo được duy trì và lan tỏa thành những giá trị văn hóa, đạo
đức có tác động đến đời sống xã hội.
Vị trí của chùa Côn Sơn trong lịch sử Phật giáo Việt Nam
gắn với thiền phái Trúc Lâm Yên Tử và quá trình hoạt động của những nhân vật có
vai trò quan trọng trong lịch sử tư tưởng và văn hóa dân tộc. Trần Nhân Tông,
Pháp Loa và Huyền Quang là những đại diện tiêu biểu của truyền thống Trúc Lâm,
với sự kết hợp giữa tu hành, hoằng pháp và tổ chức đời sống Phật giáo. Hoạt động
đào tạo tăng ni, truyền bá giáo lý, tổ chức sinh hoạt Phật giáo và xây dựng cơ
sở tôn giáo đã góp phần mở rộng ảnh hưởng của Trúc Lâm, đồng thời hình thành những
không gian giao lưu tư tưởng và văn hóa ở khu vực đồng bằng Bắc Bộ. Bên cạnh
đó, mối liên hệ của Trần Nguyên Đán và Nguyễn Trãi với chùa Côn Sơn tạo nên một
lớp giá trị tư tưởng khác, trong đó tư tưởng Thiền tông có sự tương tác với
quan niệm nhân nghĩa và ý thức về trách nhiệm đối với xã hội, đất nước. Sự hiện
diện của các nhân vật này cho thấy Côn Sơn là nơi gặp gỡ giữa đời sống tâm
linh, hoạt động trí thức và các quan niệm về con người, xã hội và đất nước.
Khu di tích chùa Côn Sơn được cấu thành từ cả các yếu tố
vật thể và phi vật thể, trong đó hai phương diện này có quan hệ bổ sung và quy
định lẫn nhau. Hệ thống kiến trúc, tượng thờ, bia đá, tháp, kinh Phật và các yếu
tố nghệ thuật phản ánh những giai đoạn khác nhau trong lịch sử hình thành và biến
đổi của di tích, đồng thời cung cấp cơ sở vật chất cho việc nghiên cứu các biểu
tượng và thực hành liên quan đến Phật giáo. Cùng với đó, sự hiện diện của núi,
rừng, suối và các yếu tố cảnh quan tự nhiên góp phần tạo nên cấu trúc không
gian đặc thù của chùa Côn Sơn. Đáng chú ý, sự kết hợp giữa Phật giáo với các
hình thức thờ thần và tín ngưỡng dân gian cho thấy quá trình tiếp biến văn hóa
diễn ra trong quá trình Phật giáo thích nghi với môi trường xã hội Việt Nam. Do
đó không gian tâm linh của chùa Côn Sơn mang tính đa tầng, phản ánh sự cùng tồn
tại và tương tác của nhiều truyền thống tín ngưỡng, tôn giáo.

Việc quản
lý khu di tích chùa Côn Sơn cần hướng đến sự cân bằng giữa bảo vệ các giá trị lịch
sử, văn hóa và cảnh quan với nhu cầu sử dụng và phát huy di sản trong bối cảnh
hiện tại.
Nguồn: Ban Quản
lý di tích Côn Sơn - Kiếp Bạc
Trong điều kiện hiện nay, việc phát huy giá trị văn hóa của
chùa Côn Sơn với phát triển du lịch văn hóa và du lịch tâm linh sẽ mở rộng phạm
vi tiếp cận của công chúng đối với di sản và tạo thêm nguồn lực cho kinh tế địa
phương. Tuy nhiên, việc phát huy di sản cần được đặt trong mối quan hệ với yêu cầu
bảo tồn. Việc khai thác quá mức có thể tác động đến cảnh quan, cấu trúc di tích
và tính chất của không gian tâm linh; ngược lại, bảo tồn theo hướng tách biệt
di sản khỏi đời sống xã hội đương đại có thể làm hạn chế khả năng duy trì và
phát huy các giá trị vốn có của di tích. Do đó, quản lý khu di tích chùa Côn
Sơn cần hướng đến sự cân bằng giữa bảo vệ các giá trị lịch sử, văn hóa và cảnh
quan với nhu cầu sử dụng và phát huy di sản trong bối cảnh hiện tại.
Bài viết đầy đủ có tại: Tạp chí Giáo dục và Xã hội, 2025, 176 (237), tr. 202–206